Black Hope

(Digital calligraphy – Chiron Duong)

 

 

(Vietnamese)

Trong sương mù

Tôi đi bộ dọc theo một con kênh

Rồi cơn mưa tầm tã rơi, không gian thật khó để nhìn thấy

Tôi bước từng bước ướt sũng và dò đường trong cơn mưa.

Thoáng chút tò mò trực giác, tôi nhìn sang phải, phía dòng kênh

Giữa dòng kênh,

Một vật thể màu đen lấp ló bất chợt hiện diện

Càng bước tới, vật thể ấy càng kéo dài, cảm giác không có điểm dừng

Tôi cúi mặt xuống rồi lại nhìn sang phải

Vật thể ấy vẫn ở đó, rất to lớn

Mưa tầm tã

Tôi nhận ra chiều dài hun hút của vật thể ấy rồi tới những lớp vảy màu đen

Tới những đường uốn lượn hình sóng

Tôi không thấy đích đến,

Tôi tò mò về phía sau lưng tôi,

Nhưng tôi không dám quay lại

Tôi không thể hình dung vật thể nào lại có thể khổng lồ như vậy, nhưng nếu nó đúng như dự đoán của tôi thì nó chỉ có trong truyền thuyết.

Khối uốn lượn này vẫn di chuyển chậm rãi như ai đạp xe lên dốc cao chút vót.

Tôi phải vội vàng nhìn xuống

Nhịp tim tôi tăng nhanh

Tôi nghe tiếng khò khè của nó như ai mở một cánh cửa rất từ tốn và lặp lại.

Thứ quái quỷ gì thế

Cơn mưa vẫn không dứt

Tôi cảm tưởng nó sẽ không bao giờ dứt

Áp lực khủng khiếp

Tôi bất lực nhìn lên trời để nước tầm tã dội vào mặt

Hy vọng

 

 

 

 

(English)

In the fog

I walked along a canal

Then a torrential rain fell, making it difficult to see

I took wet steps, feeling my way through the rain.

Instinctively, I looked to the right, towards the canal

In the middle of the canal,

A black object suddenly appeared

The closer I got, the longer it seemed, seemingly without end

I lowered my head and looked to the right again

The object was still there, enormous

The rain continued to pour

I noticed the object’s immense length, then its black scales

Then it’s wavy, winding lines

I couldn’t see its destination,

I looked behind me curiously,

But I didn’t dare turn around

I couldn’t imagine what kind of object could be so enormous, but if it was as I suspected, it must be something only found in legends.

This winding mass continued to move slowly, like someone cycling up a steep hill.

I had to quickly look down.

My heart rate increased.

I heard its wheezing sound, like someone slowly and repeatedly opening a door.

What the hell is this?

The rain continued relentlessly.

I felt it would never stop.

The pressure was immense.

I helplessly looked up at the sky, letting the torrential rain pour down on my face.

Hope

 

 

 

 

Share: