(Digital calligraphy – Chiron Duong)
(Vietnamese)
Khi hai đứa mình ngồi bên mái hiên,
trước mặt là dòng sông lãng đãng,
hoa Mưa bóng mây bung nhảy trên mặt sông,
để lại từng vòng lá
trong suốt,
nho nhỏ,
vội vã
Bờ kia của dòng sông là tiếng chim, các tiếng chim khác nhau va vào nhau như hai linh hồn ngồi đây cũng đang va vấp vào nhau.
Anh nghĩ thầm, khéo trời lại đẩy đưa, đưa đẩy.
Nhưng bỗng buồn buồn vì cảnh vật thôn quê nhàm chán, nên em hất vài ngụm câu hát, từng ngụm nhạc như ném đá xuống dòng sông,
có viên to,
viên nhỏ
nên mặt sông bị khoáy đảo.
Bên bờ kia, chim vẫn hát, nhưng hàng trăm đôi mắt ngơ ngác dồn về bờ bên này sông- rờm rợp các hàng cá thòi lòi trồi lên bờ.
Tắt lịm.
(English)
As we sat on the porch,
In front of us was the languid river,
raindrops danced on the surface of the water,
leaving behind swirling,
tiny,
quick,
transparent leaves.
On the other side of the river, the birdsong mingled, different bird calls clashing like two souls sitting here, also clashing.
I thought to myself, perhaps fate is playing tricks on us.
But suddenly feeling a little sad because of the monotonous rural scenery, you threw a few sips of song, each sip like throwing stones into the river,
some large,
some small,
stirring up the surface of the river.
On the other bank, the birds continued to sing, but hundreds of bewildered eyes were fixed on this side of the river—a thick mass of mudskippers surfacing.
The song faded away.






