Local Clams

(Digital calligraphy – Chiron Duong)

 

 

I found myself standing on the beach early in the morning, the tide having receded, revealing puddles of water, like unique, handcrafted, luxurious dinner plates, with a few locals raking for clams. The clams, like stars in the sky, were exquisitely arranged on the plates. The sun cast a hot, golden glaze on the sand, reminding me of the baked pasta with clams called “local” at a restaurant called Hoa Binh (Peace)

“Local” clams are served with a glass of soda. The soda bubbles pop and fizz, reaching just above the rim of the glass, a few bubbles bursting out like a white wave, splashing onto the face of the fisherman diligently raking for clams. The fisherman looked at me, surprised, then scooped the clams into his bag and gathered his tools before leaving.

I quickly asked:
– Hello,
– Can I ask you about a type of clam? I know there’s a type of clam called “local” on the menu of a restaurant in a city, but that city doesn’t have a sea. The sea is close to that city.
– Do you know of any type of clam that comes from that city?

A voice behind me:
-Excuse me, sir,

-May I change your cutlery?”

I turned my head, and a glint of light from a diamond ring on a woman’s hand shone into my eyes. I found myself standing on the beach early in the morning, the tide having receded, revealing puddles of water, like unique, handcrafted, luxurious dinner plates, with a few locals raking for clams. The clams, like stars in the sky, were exquisitely arranged on the plates. The sun cast a hot, golden glaze on the sand, reminding me of the baked pasta with clams called “local” at a restaurant called Hoa Binh.

Sò “Local”

Tôi thấy mình đang đứng trên bãi biển sáng sớm, nước đã rút ra xa và lộ ra những vũng đất trũng còn đọng nước, như những chiếc đĩa ăn sang trọng được làm thủ công và độc nhất, vài người dân đang cào sò. Những con sò to lấp lánh như sao trời được bày biện tuyệt hảo trên chiếc đĩa. Mặt trời dát một lớp nước sốt nóng và vàng ươm lên bãi cát làm tôi nhớ đến món mỳ đúc lò kèm với sò “local” tại một nhà hàng mang tên Hòa Bình. Mòn sò “local” được dùng kèm với một ly Soda. Những bọt ga soda nổ bép bép trào vừa đến vành ly, vài hạt bung ra khỏi ly trắng xoá như một đợt sóng, táp vào mặt của anh ngư dân đang hì hục cào sò. Người ngư dân nhìn tôi, tỏ ra vẻ ngạc nhiên, sau đó vốc chỗ sò vào túi rồi thu gom dụng cụ của mình rời đi.

Tôi vội hỏi:

– Xin chào,

-Tôi có thể hỏi anh về một loại sò không? Tôi biết có một loại sò tên là “local” trong menu của một nhà hàng nằm ở một thành phố, nhưng nơi đó không có biển. Vùng biển này gần với Thành phố ấy.

-Anh có biết về một loại sò nào đến từ thành phố không?

Giọng nói đằng sau tôi:

-Thưa anh,

-Cho phép tôi được thay bộ dao nĩa mới cho anh nhé.

Tôi ngoảnh đầu, một ánh sáng loé lên từ chiếc nhẫn kim cương trên tay một phụ nữ chiếu vào mắt tôi. Tôi thấy mình đang đứng trên bãi biển sáng sớm, nước đã rút ra xa và lộ ra những vũng đất trũng còn đọng nước, như những chiếc đĩa ăn sang trọng được làm thủ công và độc nhất, vài người dân đang cào sò. Những con sò to lấp lánh như sao trời được bày biện tuyệt hảo trên chiếc đĩa. Mặt trời dát một lớp nước sốt nóng và vàng ươm lên bãi cát làm tôi nhớ đến món mỳ đúc lò kèm với sò “local” tại một nhà hàng mang tên Hòa Bình.

 

 

 

 

 

Share: