Starry Urban Night

(Digital calligraphy – Chiron Duong)

Ngắm thành phố

Chim mù:

– Ngươi phải tự cứu lấy mình. Không gì có thể làm điều đó. Ngay cả những tên trông có vẻ giống bác sĩ. Thành phố mờ này và cả đám bác sỹ với chiếc túi dài và mũ cao như đầu bếp, sẽ tìm cách để lấy mắt của ngươi.

– Một món hời quý giá. Chúng sẽ ăn chúng. Và trả ngươi một đôi mắt khác. Những đôi mắt mới sáng loáng, chỉ có thể nhìn nhưng không thể thấy, hệt như những camera ở mọi mặt tiền nhà, mọi ngõ ngách, các camera bao quanh ngươi, đang chỉa thẳng một cách hung hưng nhằm suy xét xem ngươi đang làm gì?

Cái bóng hình mũ chim:

– Vậy ta nên làm gì?

Chim mù:

– Hãy nhìn thấy,

– Nếu không chúng sẽ khâu mắt ngươi bằng những sợi chỉ màu vàng.

– Hệt như cách chúng bẫy chim, những con chim tội nghiệp đứng đợi vì không bao giờ thấy được nữa. Chúng cất lên tiếng kêu và những con khác bây tới. Thế là tất cả sẽ bị khâu mắt và bắt đi. Từng đàn này đến đàn khác lây lan như dịch bệnh.

– Màu sắc cũng mất đi, như ánh sáng từ đôi mắt. Hãy bảo về đôi mắt của ngươi. Tập luyện nó thật tinh tường. Như khoan một mũi khoan vào đối tượng, trúng mục tiêu. Ngươi tìm thấy “cái tốt” và “cái xấu”, “thiện” và “ác” lẫn khuất vào nhau.

– Ngươi sẽ tìm lại được màu sắc.

– Thành phố mờ và đám ôm mọng tô xám tất cả. Một kế hoạch tinh vi bởi …

 

Ngắm thành phố

Một con chim mù loạng choạng trong chiếc lồng treo bên dưới mái hiên của một toà nhà, được phủ bởi hàng cây leo đang nở bông màu tím. Những con muỗi quắn quýt. Dàn khổ qua trổ hoa vàng và một con ong đang thụ phấn. Con mèo dưới thềm nhà với tay bắt lấy một con bọ. Bất chợt Cái camera xoay sang góc khác và tôi giật mình rời đi. Tôi đã đứng đó 15 phút để nhìn chằm chằm vào chúng. Và nếu trễ vài giây nữa thôi, có thể tôi sẽ trở thành đối tượng tình nghi trong một suy tưởng nào đó.

 

Starry Urban Night

Blind Bird:

– You must save yourself. Nothing can do that. Not even the doctors. This dim city and all the doctors with long bags will find a way to take your eyes.

– A precious bargain. They will eat them. And give you another pair of eyes. New, shiny eyes, only able to see but not see, just like the cameras on every facade, every corner, the cameras surrounding you, pointing fiercely to examine what you are doing?

Bird-shaped shadow:

– So what should we do?

Blind Bird:

– See,

– Or they will sew your eyes shut with yellow thread.

– Just like they trap birds, the poor birds wait because they will never see again. They cry, and others come. Then they will all have their eyes sewn shut and be taken away. Flock after flock spreads like an epidemic.

– Color fades like the light from the eyes. Protect your eyes. Train them well, like drilling a drill into an object, hitting the target. You will find “Good” and “Bad”, “Good” and “Evil” mixed together.

– You will find color again.

– The city is dim, and the plump hugs are graying everything. A sophisticated plan by …

Starry Urban Night

A blind bird teeters in a cage hanging under the eaves of a building, covered with purple flowering vines. Mosquitoes buzz. Bitter melon vines bloom yellow, and a bee pollinates. A cat on the porch reaches for a bug. Suddenly, the camera turns, and I jerk away. I’ve been standing there for 15 minutes staring at them. And if I had been a few seconds later, I might have become a suspect in some fantasy.

 

 

 

 

 

Share: