Creativity in the World of AI,
Buddhism, Cyberpunk,
Pyramids and Flowers for Monday Blues
I don’t have much to say about AI. I don’t think much about it. When the world around me talks a lot about AI, I just want to ask myself a question: What is creativity? And what is creativity in the AI world? Am I creating, or am I turning it into property?
This brings me to the world of Cyberpunk in some recent movies I’ve seen. It’s still quite vague to me because I can’t quite understand what the fears and distractions of people in Cyberpunk are.
I come from a poor countryside, some of the jobs I did were collecting scrap metal, selling some souvenirs I made, trying to cook, writing for hire, taking photos, doing some art performances, selling flowers, selling popcorn… many things that brought in small incomes to support me on my journey of growing up, besides the care of my family. There is a memory that I asked to take extra math classes, but because I didn’t have enough financial resources, I had to balance between self-study and extra classes. Thinking back, I don’t see it as a bother. Even now, I still want to learn something related to crafts and farming. And I earn money to study more. Thinking about the feeling of selling some vegetables and fruits in exchange for something is also fun.
A recent story I was told, quite like a fairy tale, because of its sparkle. A girl worked as a waitress in my friend’s restaurant; she did not have the conditions to study much because her family was poor. She worked part-time but still bought some crayons and drawing paper to bring with her to decorate the restaurant. This reminds me that creativity is personal, personal joy and happiness. When creativity is always mixed with the worry that someone will take it away, I don’t think it is creativity anymore; it is something else, about property. But property and creative joy are not the same.
I watched Cyberpunk movies and asked a question: what differentiates real people from fake people? From curiosity until I realized that the answer is something I have known for a long time, when I pursued my journey with photography. In photography, I like flowers; I take many photos of flowers. But when faced with a fake flower stall, they are so vivid that I cannot tell if they are fake or real. And then I realized, the difference with fake flowers is that when real flowers go through the stage of being fresh, full of life, and enter the stage of withering, dying, and decaying. They really help me understand the nature of all things. Impermanence. So comparing real flowers with fake flowers (ie, these two results), they are different in terms of their duration of existence.
In fact, throughout the history of this planet, nothing has lasted forever. I used to think that if there were pyramids, it would be overwhelming. But if they were not preserved, it would be okay, and maybe a different kind of overwhelming when standing in front of the vastness of infinity. But the Pyramids exist and have special meaning only when they are placed in a context of great contrast with the present world, and because of this rarity, modern humanity has the opportunity to reflect and contemplate on the nature of life, which is always impermanent.
“Form is emptiness, emptiness is form.”
I borrow a saying from Buddhist philosophy to return to the story of artistic creation. For me personally, who I am is not important; I simply make a living. If, fortunately, my creative activities and works help me live, then I am happy. But if it does not help me live, then there is no reason for me to stop creating, because it is a simple activity to relieve my mood and express my love. There are many ways to make a living, but since birth, life has always been a series of mistakes piled up on top of each other, confusing all values. Just like AI, modern life is a mixture of truth and falsehood. So the best way is to accept the complexity of humanity, but always see the simplicity of this life as impermanent. This has helped me to always be happy to enjoy my own creativity and explore the finiteness of this life. “This World”
This year, a few people in my family passed away, and that made me realize how beautiful life is. Every now and then, I will remember some of the dishes my mother cooked, even if they were not very delicious. But listening to some of their stories was also very fun. The meaning of finiteness has always been something really special to me.
This photo series is called Flowers for Monday Blues. I originally wanted to make it for Instagram because I think Monday is a pretty boring day of the week, so I’ll post something sweet to keep everyone going. I took pictures of flowers and flower fields in Da Lat Flower City (Vietnam). Then I thought, I want to feel something grand, so I added fake butterflies and ribbons. These butterflies are really lively. But like the nature of impermanence. Even though they are fake butterflies, the moment in the photo is a time stop, a moment to think about the meaning of truth and what is false. From there, the most important thing is that I don’t need to know if it’s real or fake; I just need to know that I had time to think and look at these fake butterflies while taking the photo. They are also very lovely.
![]() |
![]() |
“form is emptiness,
emptiness is form.”
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
(Vietnamese)
Sáng tạo trong thế giới AI,
Phật Giáo, Cyperpunk,
Kim Tự Tháp và Hoa Cho Thứ 2
Tôi không có nhiều điều để nói về AI, tôi không nghĩ nhiều về nó. Khi thế giới xung quanh tôi, bàn về AI nhiều, tôi chỉ muốn đặt một câu hỏi đến tôi: Sáng tạo là gì? Và sáng tạo trong thế giới AI là gì? Tôi đang sáng tạo hay tôi đang biến nó thành tài sản?
Điều này dẫn tôi đến thế giới Cyperpunk trong một số phim gần đây mà tôi xem. Nó vẫn khá mơ hồ với tôi vì tôi chưa thể hiểu rõ rằng nỗi sợ hãi, nỗi lơ đãng của mọi người trong cyperpunk là gì?
Tôi xuất thân từ vùng quê nghèo, một số công việc tôi đã làm là nhặt ve chai, bán một số món lưu niệm do mình làm ra, thử nấu đồ ăn, viết văn thuê, chụp ảnh, làm vài tiết mục văn nghệ, bán hoa, bán bỏng ngô… nhiều thứ đem lại các thu nhập nhỏ hỗ trợ tôi trong hành trình lớn lên, bên cạnh sự chăm sóc của gia đình mình. Có một kỷ niệm rằng, tôi xin đi học thêm môn toán, nhưng vì không đủ điều kiện kinh tế nên tôi phải cân bằng giữa tự học và học thêm. Ngẫm nghĩ lại tôi không thấy nó là điều gì phiền toái. Thậm chí tới hiện tại, tôi vẫn muốn học thêm vài điều gì đó liên quan đến thủ công, trồng trọt. Và tôi kiếm tiền để học thêm. Nghĩ đến cảm giác nếu bán một ít củ quả đổi lấy vài thứ gì đó cũng vui.
Câu chuyện gần đây mà tôi được kể, khá giống cổ tích vì sự lấp lánh của nó. Một cô bé làm phục vụ trong quán của người bạn tôi, cô bé không có điều khiện học nhiều vì gia đình khó khăn. Cô bé đi làm thêm nhưng vẫn mua một số bút màu và giấy vẽ mang theo để trang trí trong quán ăn. Điều này nhắc tôi rằng, sáng tạo là việc của cá nhân, niềm vui thích và hạnh phúc của cá nhân. Khi hoạt động sáng tạo bị chen bởi lo sợ ai đó cướp mất, tôi không nghĩ nó còn là hoạt động sáng tạo nữa, mà đó là phạm trù khác, về tài sản. Nhưng tài sản với niềm vui sáng tạo không hề giống nhau.
Tôi xem các bộ phim Cyperpunk và đặt ra một câu hỏi, điều gì phân biệt giữa người thật và người giả? Từ tò mò đến khi tôi nhận ra rằng, câu trả lời là điều mà tôi đã biết từ rất lâu khi tôi theo đuổi hành trình với nhiếp ảnh. Trong nhiếp ảnh, tôi thích hoa, tôi chụp hoa nhiều. Nhưng khi đối diện với một gian hàng hoa giả, chúng sống động đến mức tôi cũng không thể biết được đó là hoa giả hay hoa thiệt. Và rồi t nhận ra, điểm khác với hoa giả, khi hoa thiệt qua đoạn tươi rói, đầy sức sống và bước vào giai đoạn héo tàn, chết đi và phân rã. Chúng lại thật sự giúp tôi ngộ về bản chất của vạn vật. Sự Vô Thường. Vậy nên so giữa cái hoa thật với hoa giả. (Tức là hai kết quả này) thì chúng khác nhau về thời gian tồn tại.
Kì thực, xuyên suốt chiều dài lịch sử hành tinh này, không có gì là tồn tại mãi mãi. Tôi đã từng nghĩ rằng, nếu có kim tự tháp thì cũng thật choáng ngộp. Nhưng nếu nó không được giữ lại thì cũng không sao, và có thể là một dạng choáng ngộp khác khi đứng trước mênh mông vô tận. Nhưng Kim Tự Tháp tồn tại và có ý nghĩa đặc biệt chỉ khi nó đặt trong bối cảnh đối lập quá lớn với thế giới hiện tại và vì sự hiếm hoi này để nhân loại hiện đại có dịp suy ngẫm, chiêm nghiệm về bản chất của cuộc sống luôn là sự vô thường.
“Sắc Tức Thị Không- Không Tức Thị Sắc.”
Tôi mượn một câu trong triết lý của Phật Giáo để quay lại câu chuyện sáng tạo nghệ thuật. Với cá nhân tôi, tôi là ai không quan trọng, tôi chỉ đơn giản là kiếm sống, nếu may mắn tác phẩm của mình giúp tôi sống được cũng vui. Nhưng nếu nó không giúp tôi sống được thì chẳng có lý do gì mà tôi phải dừng sáng tạo, vì đó là hoạt động đơn giản giải tỏa tâm trạng và bày tỏ tình yêu của tôi. Có nhiều cách kiếm sống nhưng vì cuộc đời này ngay từ khi sinh ra đã luôn là những điều sai cứ chất chồng lên nhau, làm lẫn lộn mọi giá trị. Cũng không khác gì AI, cuộc sống hiện đại là thật giả lẫn lộn. Vậy nên cách tốt nhất là chấp nhận sự phức tạp của nhân loại, nhưng luôn luôn thấy được sự đơn giản của cuộc sống này là vô thường. Điều này đã giúp tôi luôn vui vẻ để tận hưởng sự sáng tạo của riêng mình và khám phá sự hữu hạn của cuộc sống này. “This world”
Năm nay trong dòng họ tôi có vài người mất đi, và điều đó càng giúp t thấy cuộc sống này đẹp đến thế nào, lâu lâu tôi sẽ nhớ đến vài món ăn mà mẹ tôi nấu, dù nó không ngon lắm. Nhưng nghe vài câu chuyện phím của họ cũng rất vui rồi. Ý nghĩa của hữu hạn luôn là cái gì đó thật sự đặc biệt với tôi.
Bộ ảnh này ban đầu tôi muốn làm ra để up Instagram vì tôi nghĩ ngày thứ hai là ngày khá uể oải trong tuần, nên up điều gì đó ngọt ngào tý để cùng mọi người làm tiếp tục làm việc
Tôi đã chụp các hoa và cánh đồng hoa ở Tp Hoa Đà Lạt. Sau đó tôi nghĩ rằng, tôi muốn cảm giác gì đó hoành tráng nên đã thêm bướm giả và ruy băng. Các chú bướm này thực sự rất sống động. Nhưng cũng giống như tính chất của sự vô thường. Dẫu rằng nó là bướm giả, nhưng khoảnh khắc trong bức ảnh là sự ngưng đọng thời gian, một lát cắt để ngẫm nghĩ về ý nghĩa của sự thật và sự giả là gì? Từ đó điều quan trọng nhất tôi không cần biết nó là thật hay giả, tôi chỉ cần biết tôi đã có thời gian để ngẫm nghĩ và ngắm nhìn các chủ bướm giả này trong khi chụp. Chúng cũng rất đáng yêu mà.



























