Long time no see (Photobook)
When I suddenly turned my head back to the funeral procession, my uncle’s casket was lifted. And behind that scene was the sunlight that had just emerged. A few more seconds passed, and I could no longer see anything: the light had descended upon everything. It was burning my eyes. I could only hear the sounds of people weeping, drums and trumpets pounding, heavy footsteps stomping on rows of cotton trees, and crickets and insects chirping. That overwhelming light brought me back to an enigmatic feeling where all the sins of mankind were washed away, and the entire world welcomed a new beginning. Half an hour ago, as the limp figures of my mother and my aunts clinging to the back of the car carrying my uncle to the cemetery, those women were crying as they walked, but from time to time, they could not help pulling out their phones, recording some videos, getting some calls, cursing a little, and then they would cry again. With all the lives they lead, they encountered one another on such an unexpected and unwanted occasion. In my heart, there was a tender sorrow for the arduousness of everyday life and all the worries woven in sadness as one of your blood passes away, for the distorted shadow on the ground, reflecting just the way the wind of life wears them out day after day. But then, at that very moment, as the brightest of lights submerged me, I had to cover my eyes. All that remained in me was tranquility and extraordinary restfulness, so that when the ark was lowered, life did not end. It continued. Nothing can interfere with nature and the authority of the sun. Humans are but tiny little creatures.
My mother was sobbing the whole way back home as she mumbled, “Another great tree has fallen.” I wondered how a small woman like her could live through one agony after another, like a headstrong bird, wounded yet willful, would keep flying to find a big tree for shelter.
I visited home some months later. My mother was still her happy self, cooking for me like she always would. And yet, there was something different, as if the wounded bird had been tired of looking for a new tree elsewhere and as if a budding, invisible seed was now inside her own heart. That evening, the three of us, my mother, my little nephew, and I, went to the beach. When we first felt the sand beneath our feet, my mother, wrapping one arm around my nephew, scooped a handful of sand and tossed it into the air. Though the sunlight of dusk was not as radiant as that early morning of my uncle’s funeral, it dyed the grains of sand in the air a golden hue and highlighted my mother’s beaming, of which even she was not aware. At that moment, it strikingly dawned on me that she, the person in front of me, had been truly living. Was that the frantic realization before her dazzling lights, or had I been long dead?
This photo book consists of my short, unexpected encounters. I call them duyên số – things destined to happen. It started with an intended business trip to the beautiful land of Hội An, Vietnam. Then I was drawn into a current of encounters, entirely unintended, which finally reached its destination in my family reunion in the spring. In each encounter, I catch a glimpse of the endless loop of the seasons of life. Just as the world goes through spring, summer, fall, and winter, man is born, thrives, withers, and dies. Like when one sows a seed, it will sprout, prosper, and give fruit. The good and bad of life are intertwined, and such is the law of life. It all speaks to my heart that each encounter is a treasure, singular and unique. Each is a one-in-a-lifetime.
“It has been a long time.
Live on…”
![]() |
![]() |
![]() |
(Vietnamese)
Lâu rồi không gặp,
Khi tôi bất giác quay đầu lại nơi đám rước, chiếc hòm cậu tôi đang được nâng lên, phía sau là ánh nắng mặt trời vừa ló dạng, vài giây sau tôi không thể nhìn thấy gì nữa, ánh sáng đã bao phủ vạn vật và như thiêu rụi đôi mắt tôi. Tôi chỉ kịp nghe thấy những âm thanh của tiếng khóc, tiếng trống kèn, tiếng đi nặng trĩu dậm lên những hàng bông, tiếng dế hay côn trùng kêu. Thứ ánh sáng choáng ngợp ấy đưa tôi về một cảm giác không rõ ràng, nơi mọi tội lỗi của dòng người được gột rửa, mọi thứ lại như bắt đầu. Nửa tiếng trước đây, khi những dáng người khập khiễng của mẹ tôi, dì tôi bám víu lấy đuôi của chiếc xe chở thân xác cậu tôi đến nghĩa trang, những người phụ nữ ấy vừa đi vừa khóc, nhưng tay vẫn không quên cầm lấy điện thoại để quay lại, đôi khi họ nhận những cuộc gọi khác và buông vài câu chửi, rồi họ lại khóc. Với tất cả đời sống cá nhân và đời sống chung nơi gia đình, họ gặp nhau trong một dịp bất đắc dĩ như vậy. Tôi cảm thấy thương cho cuộc sống mưu sinh và tất thảy những nỗi lo lắng xen lẫn nỗi buồn khi người thân ruột thịt mất đi. Thương cho cái bóng méo xẹo trên nền đất của họ như cách cơn gió cuộc đời đã bào mòn họ. Nhưng rồi ở ngay lúc này, khi bao trùm tôi là ánh sáng chói lóa, tôi phải che mắt. Tất cả đọng lại trong tôi là sự bình an và im ắng đến lạ lùng, rằng khi chiếc hòm được hạ xuống, cuộc sống chưa kết thúc, nó vẫn tiếp diễn. Không gì có thể can thiệp thiên nhiên và thế lực của mặt trời. Con người quá đỗi nhỏ bé.
Mẹ tôi khóc suốt quãng đường về, miệng lẩm bẫm: “ một cái cây lớn đã ngã xuống”. Tôi tự hỏi, làm cách nào mà một người phụ nữ nhỏ bé như mẹ tôi có thể vượt qua hết cơn đau này đến cơn đau khác, như một con chim lì lợm đầy vết sẹo nhưng vẫn cố chấp bay đi tìm cái cây lớn để trú ẩn.
Vài tháng sau tôi về nhà mình, mẹ vẫn vui, vẫn nấu cho tôi ăn, nhưng có điều gì đó thực sự khác, rằng có vẻ con chim đầy sẹo đó đã chẳng thiết tha đi tìm một cái cây mới, rằng một thứ hạt giống vô hình đã bắt đầu nảy nở trong chính tâm hồn nó. Chiều hôm đó khi mẹ tôi, cháu tôi, và tôi vừa chạm cát biển, mẹ tôi tay ôm cháu tôi, tay bất chợt hốt nắm cát biển hất tung lên trời. Ánh nắng hoàng hôn tuy không chói lòa như ánh nắng bình minh ngày chôn cất cậu tôi, nhưng nó đã dát vàng những hạt cát biển trong không trung và tô đậm cái nụ cười vô thức của bà. Đó là giây phút tôi hốt hoảng nhận ra người trước mặt mình đang thực sự sống, bà quá rực rỡ hay có lẽ nào tôi đã chết từ lâu?
–
Cuốn sách ảnh này là những cuộc gặp gỡ ngắn mà những sự kiện của nó không nằm trong chủ ý của tôi. Tôi gọi là duyên số, là điều xảy đến mà không thể thay đổi. Bắt đầu bằng một công việc bất đắc dĩ ở một vùng đất tuyệt đẹp của Việt Nam- Hội An. Mọi sự sau đó cuốn tôi vào một chuỗi những cuộc gặp bất đắc dĩ và kết thúc bởi cuộc hội ngộ với gia đình vào mùa xuân. Ở mỗi sự kiện, đâu đó lẩn khuất cảm giác trôi qua của 4 mùa Xuân Hạ Thu Đông, một vòng lặp bất tận, một đời người sinh lão bệnh tử. Như một hạt giống được gieo đến khi nảy mầm và phát triển thành cây, rồi cây nở hoa kết trái. Có những điều tốt và xấu vẫn xen lẫn nhau như quy luật của cuộc sống. Tất cả như nhắc nhở rằng mỗi lần gặp gỡ, mỗi thứ mà chúng ta trải qua là một kho báu độc nhất sẽ không bao giờ lặp lại.
Lâu rồi không gặp, tiếp tục sống
It has been
a long time.
Live on,
Showcase and Concepts photobook by ChiLab Vietnam






































